<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Cúng Cô Hồn - Rằm Tháng 7 - Xá Tội Vong Nhân - Lễ Cúng Cô Hồn &#187; Đời Sống Phật Tử</title>
	<atom:link href="https://cungcohon.com/category/doi-song-phat-tu/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://cungcohon.com</link>
	<description>cungcohon.com</description>
	<lastBuildDate>Thu, 27 Aug 2015 16:29:16 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>7 điều triết lý chia sẻ khi lâm bệnh</title>
		<link>https://cungcohon.com/7-dieu-triet-ly-chia-se-khi-lam-benh.html</link>
		<comments>https://cungcohon.com/7-dieu-triet-ly-chia-se-khi-lam-benh.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Aug 2015 15:35:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời Sống Phật Tử]]></category>
		<category><![CDATA[hạnh phúc]]></category>
		<category><![CDATA[nghiệp]]></category>
		<category><![CDATA[nguyên tắc]]></category>
		<category><![CDATA[nội tâm]]></category>
		<category><![CDATA[quy luật]]></category>
		<category><![CDATA[sinh hoạt]]></category>
		<category><![CDATA[tâm lý]]></category>
		<category><![CDATA[Tạp chí Nghiên cứu Phật học]]></category>
		<category><![CDATA[vô thường]]></category>
		<category><![CDATA[đạo phật]]></category>
		<category><![CDATA[đức phật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://cungcohon.com/?p=25</guid>
		<description><![CDATA[Sinh-lão-bệnh-tử (đạo Phật gọi là sinh-trụ-hoại-diệt) là một quy luật của tạo hóa, vì thế bệnh là một hiện tượng không thể tránh khỏi, đã mang thân người là có bệnh. Mỗi chúng ta có thể trải qua một hay nhiều căn bệnh, không lúc này thì khi khác, không nặng thì nhẹ. Nếu ai]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Sinh-lão-bệnh-tử (đạo Phật gọi là sinh-trụ-hoại-diệt) là một quy luật của tạo hóa, vì thế bệnh là một hiện tượng không thể tránh khỏi, đã mang thân người là có bệnh.</p>
<div id="post_body">
<div>Mỗi chúng ta có thể trải qua một hay nhiều căn bệnh, không lúc này thì khi khác, không nặng thì nhẹ.</div>
<div></div>
<div>Nếu ai chưa một lần mắc bệnh thì đó là một hạnh phúc lớn. Nhưng ít ra, người đó cũng chứng kiến người thân của mình bị bệnh và tin chắc rằng, đến một lúc nào đó, mình cũng bị bệnh.</div>
<div></div>
<div>Bệnh là một hiện tượng rất gần gũi với con người mà chúng ta ít nhiều đều đã hoặc sẽ trải qua. Nói đến bệnh, ai cũng có thể nghĩ đến sự đau đớn, khổ sở, buồn bã, lo âu, sợ hãi… và vô số những tâm lý tiêu cực khác. Hễ bệnh là đau. Điều này không ai phủ nhận. Nhưng điều quan trọng là làm thế nào, dù đau (về thân), chúng ta đừng khổ (về tâm). Khi hiểu cuộc đời này là Vô thường theo giáo lý nhà Phật, nhất là đạo Phật lại là đạo Tâm, đạo Từ bi, thì chúng ta sẽ có cách nhìn khác bình tĩnh hơn, đỡ bi quan hơn khi đang mang bệnh hoặc phải sống chung với bệnh.</div>
<div><center></p>
<table class="contentimg">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//7dieuchiasekhilambenh.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></center></div>
<div><strong>Xin chia sẻ đôi điều sau đây cùng Quý Bạn đọc:</strong></div>
<div></div>
<div>1. Bệnh là cơ hội để nhận biết tín hiệu cơ thể. Khi bạn bị một chứng bệnh nào đó, bạn đừng vội buồn phiền và suy sụp tinh thần, thấy mình bất hạnh so với nhiều người khác. Bởi bệnh là một hiện tượng tất yếu phải đến một khi chúng ta mang thân làm người, nên việc nó đến với người này, chưa đến với người kia, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.</div>
<div></div>
<div>Hãy coi bệnh là cơ hội để mình tiếp nhận tín hiệu của cơ thể báo cho mình biết có gì đó không ổn trong cơ thể. Ví dụ, khi thấy tức ngực, bạn biết cần phải đến bác sĩ  khám bệnh để tránh hoặc chữa chứng bệnh mạch vành của tim.</div>
<div></div>
<div>Nếu chúng ta biết cách lắng nghe cơ thể để kịp thời nhận ra những thay đổi của cơ thể để có phương pháp xử lý phù hợp, chúng ta đã phần nào biết giữ gìn sức khỏe và đem lại niềm vui cho bản thân và gia đình.Một số bệnh hiểm nghèo, như ung thư, vẫn có khả năng chữa trị nếu được phát hiện ở thời kỳ đầu. Các bệnh khác cũng vậy. Do đó, sẽ không có gì đáng buồn khi chúng ta thấy cơ thể không ổn. Thay vào đó, chúng ta nên vui, nếu không vui thì cũng bình tâm, vì ít ra, mình đã nhận được tín hiệu cảnh báo của cơ thể để biết cách phòng ngừa (điều chỉnh chế độ sinh hoạt và ăn uống cho phù hợp với cơ địa mình) hoặc đến bác sĩ khám để chữa trị một că bệnh nào đó…</div>
<div></div>
<div>2. Bệnh là dấu hiệu báo cho bạn biết rằng bạn cần điều chỉnh chế độ ăn uống và sinh hoạt để nâng cao sức khỏe. Thông thường, khi biết mình có bệnh, chúng ta thường dễ nảy sinh tâm lý tiêu cực. Bản năng sinh tồn thôi thúc con người muốn sống, nên khi mắc bệnh thì tinh thần suy sụp, buồn chán. Ai có tâm lý như thế có nghĩa là đang góp phần đáng kể vào việc hủy hoại thân thể mình và làm cho bệnh càng trầm trọng thêm mặc dù có sự can thiệp của các phương pháp trị liệu.</div>
<div></div>
<div>Rất nhiều chứng bệnh và cơn đau phát sinh do tâm lý căng thẳng. Các bệnh về tim mạch, huyết áp, dạ dày đều có liên quan đến tình trạng rối loạn tâm lý. Tâm lý không ổn định và mất cân bằng là một trong những nguyên nhân rất dễ làm rối loạn các quá trình trao đổi chất trong cơ thể và gây nên bệnh. Do vậy, khi có bệnh, chúng ta cần nghỉ ngơi nhiều hơn, sinh hoạt điều độ, tránh lo nghĩ căng thẳng. Làm như vậy sẽ giúp cơ thể mau lành bệnh.</div>
<div></div>
<div>3. Khi bệnh đến, chúng ta thấy nhu cầu chăm sóc tâm thức và đời sống tinh thần nhiều hơn. Lúc đang mạnh khỏe, nhiều người thường chủ quan làm việc quá sức, phung phí sức khỏe, ít quan tâm đến đời sống nội tâm. Khi bị bệnh mới thấy đời sống tâm linh cũng quan trọng lắm, thế là quay về với đời sống tâm linh nhiều hơn, đi chùa lễ bái, cầu xin…</div>
<div></div>
<div>Một điều ít người nhận ra là khi có bệnh, nếu tinh thần mình vững vàng, tâm mình bình tĩnh không sợ hãi thì có cảm giác ít đau đớn hơn. Nghĩa là, thân bệnh thì thân đau, nhưng tâm không đau, không vì thân đau mà tâm phải khổ. Thật ra, khi thân đau, cũng chỉ có một vài bộ phận của cơ thể đau mà thôi. Nếu “mở rộng” nỗi đau ra toàn thân và lan đến cả tâm thì đó lại là một “căn bệnh” khác nan giải hơn cả bệnh lâm sàng mình đang mắc phải. Khi chúng ta để cái khổ của tâm gắn với cái đau của thân, thì cái đau khổ ấy nhân lên gấp đôi, sẽ thống thiết và nhức nhối vô cùng!</div>
<div></div>
<div>4. Bệnh nhắc chúng ta nhớ đến giáo lý của đức Phật, coi cuộc đời là vô thường. Sinh – lão &#8211; bệnh…rồi đến cuối chặng đường của một kiếp người là chết. Các giai đoạn này là quy luật diễn ra liên tục trong con người và mọi loài mọi vật.  Một khi bị bệnh, chúng ta dễ dàng nhận ra rằng mình đang ở giai đoạn nào của đời người!</div>
<div></div>
<div>Ý thức về sự Vô thường của cuộc đời giúp chúng ta biết cách sử dụng và quản lý thời gian của bản thân, và điều chỉnh các mối quan hệ với những người xung quanh để có một cuộc sống thoải mái hơn, ý nghĩa hơn. Chỉ có những người trải qua cơn bạo bệnh mới hiểu được trọn vẹn sức khỏe “quý hơn vàng”, để rồi sau đó, họ không phung phí tài sản ấy.</div>
<div></div>
<div> 5. Bệnh làm cho chúng ta tăng thêm tâm từ bi. Khi ta có bệnh, ta mới thấu hiểu nỗi đau của người khác nhiều hơn, nhất là những người mắc bệnh giống mình hoặc bệnh nặng hơn mình. Người xưa nói “đồng bệnh tương liên” (liên cũng có khi đọc là lân có nghĩa là thương xót), ý nói: “Cùng bị bệnh, cùng ở một hoàn cảnh giống nhau thì dễ thông cảm với nhau”, quả không sai. Trong đau đớn, chúng ta cảm thấy mình không đơn độc chống chọi với  bệnh tật. Nghĩ đến những người cùng chịu nỗi đau giống mình hoặc hơn mình, chúng ta dễ dàng trải lòng thương yêu đến cả  những người không quen biết đó.</div>
<div></div>
<div>Tâm đồng cảm, và chia sẻ với những người cùng bị bệnh có ý nghĩa rất lớn. Nếu chúng ta nuôi dưỡng tâm lành này, tức là chúng ta đang nuôi dưỡng tâm từ bi của đức Phật. Nhờ đó, chúng ta sẽ có những hành động tích cực và thiết thực góp phần giúp người bệnh vơi nhẹ nỗi đau bệnh tật. Thực tế, khi chứng kiến bệnh tật, thân nhân người bệnh cũng mở rộng tấm lòng và sự thông cảm đối với  người bệnh.</div>
<div></div>
<div>6. Bệnh giúp chúng ta nuôi dưỡng tâm khiêm nhường và biết đủ. Khi bệnh đến, chúng ta mới sực nhớ ra rằng cuộc đời mình không phải là không có giới hạn. Khi bản thân mình hay người thân bị bệnh, chúng ta mới kịp nhận ra, ai cũng chịu sự chi phối của quy luật tự nhiên: sinh-lão-bệnh-tử.</div>
<div></div>
<div>Ý thức rằng mình không hơn gì người khác, ít nhất là trong quy luật tự nhiên này, giúp chúng ta có thể bớt đi lòng tham cầu hoặc sân hận một cách đáng kể. Qua một lần bệnh, giúp chúng ta biết cách tổ chức cuộc sống của mình hiệu quả hơn và tốt hơn, giúp chúng ta biết sống nhân ái hơn.</div>
<div></div>
<div>7. Bệnh giúp chúng ta có thêm ý chí và nghị lực để chống chọi với bệnh tật. Ý chí và nghị lực là kỹ năng sống cần được rèn luyện trong nhiều tình huống khác nhau trong cuộc sống. Thế thì tại sao mình bỏ qua cơ hội bệnh để rèn luyện kỹ năng này?</div>
<div></div>
<div>Bệnh là một hiện tượng nằm ngoài ý muốn của con người. Những điều chia sẻ nói trên, trong đó có sự liên hệ với giáo lý nhà Phật, chỉ là một vài “liệu pháp” hỗ trợ các trị liệu y khoa, làm cho bệnh mau lành và giúp người bệnh không hao tổn quá nhiều năng lượng để “chống chọi” với bệnh.</div>
<div></div>
<div>Nguyên tắc chung để chịu đựng và sống chung với bệnh (đối với các bệnh mãn tính và những thương tật vĩnh viễn do tai nạn) là khi thân đau, đừng để tâm khổ vì cái đau của thân.</div>
<div></div>
<div>Hãy coi bệnh như một “vị khách không mời” mà đến, và đối xử lịch sự với nó. Đừng xua đuổi vì một khi bị xua đuổi, nó sẽ kháng cự. Việc chúng ta cần làm là tạo một môi trường thích hợp nhất để nó tự ra đi. Hãy buông bỏ nó và xả hết mọi phiền não do nó gây ra, chắc chắn đến một ngày nào đó, nó sẽ tự ra đi không một lời từ biệt!</p>
<p><strong>Vũ Tất Tiến</strong></div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://cungcohon.com/7-dieu-triet-ly-chia-se-khi-lam-benh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Phật tử phải là một con người chân thật</title>
		<link>https://cungcohon.com/phat-tu-phai-la-mot-con-nguoi-chan-that.html</link>
		<comments>https://cungcohon.com/phat-tu-phai-la-mot-con-nguoi-chan-that.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Aug 2015 15:35:11 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời Sống Phật Tử]]></category>
		<category><![CDATA[bản nhạc]]></category>
		<category><![CDATA[chân thật]]></category>
		<category><![CDATA[cung trời]]></category>
		<category><![CDATA[du lịch]]></category>
		<category><![CDATA[gia đình]]></category>
		<category><![CDATA[giác ngộ]]></category>
		<category><![CDATA[giải thoát]]></category>
		<category><![CDATA[khóa tu]]></category>
		<category><![CDATA[mua sắm]]></category>
		<category><![CDATA[phật tử]]></category>
		<category><![CDATA[trí tuệ]]></category>
		<category><![CDATA[từ bi]]></category>
		<category><![CDATA[tu tập]]></category>
		<category><![CDATA[vợ chồng]]></category>
		<category><![CDATA[đào văn bình]]></category>
		<category><![CDATA[địa ngục]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://cungcohon.com/?p=26</guid>
		<description><![CDATA[Xin bạn đừng gửi đến tôi hình ảnh của những siêu sao màn bạc, danh thủ bóng tròn, ca sĩ nổi tiếng, người mẫu, hoa hậu, những trò chơi, những thú ăn chơi, những nơi du lịch, mua sắm sang trọng…kể cả những bản nhạc đang cuốn hút cả triệu thanh niên thiếu nữ&#8230;hoặc những]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Xin bạn đừng gửi đến tôi hình ảnh của những siêu sao màn bạc, danh thủ bóng tròn, ca sĩ nổi tiếng, người mẫu, hoa hậu, những trò chơi, những thú ăn chơi, những nơi du lịch, mua sắm sang trọng…kể cả những bản nhạc đang cuốn hút cả triệu thanh niên thiếu nữ&#8230;hoặc những lời ngon ngọt.</p>
<div id="post_body">
<div>Vào ngày 20/5/2015, cả thế giới bàng hoàng khi hãng Reuters loan tin Bộ Tư pháp Hoa Kỳ đã tuyên phạt 6 tỉ đô-la bốn đại công ty tài chính và ngân hàng đã nhào nặn (manipulate) hối xuất mua bán ngoại tệ để lường đảo khách hàng trên toàn thế giới. Đó là các tổ hợp City Group (Hoa Kỳ), JP Morgan (Hoa Kỳ), Barclays UBS (Hoa Kỳ) và Royal Bank of Scotland (Anh Quốc). Có thể số tiền phạt chẳng thấm vào đâu so với số thu lợi do lường gạt trên toàn thế giới có thể lên tới cả trăm tỉ. Câu hỏi đặt ra tại sao các đại công ty giàu có và uy tín như thế, họ có nghèo đói gì đâu mà lại đi lường đảo khách hàng?
</div>
<div>Trong khi đó ở hải ngoại thì nuôi bệnh (không bệnh nói có bệnh) để bòn rút bảo hiểm sức khỏe (Health Insurance), bịa đặt ra dịch vụ hoặc tính lố (overcharged) để ăn gian tiền trợ cấp sức khỏe (Medicare &amp; MediCal). Còn trong nước sự lường gạt, gian trá, mánh mung, ăn gian làm dối lan tràn trong mọi thành phần, mọi ngõ ngách một cách rất “tự nhiên” với những thủ đoạn càng ngày càng tinh vi không sao lường hết được. Không kể những thành phần chuyên sống bằng những hoạt động phi pháp, phần lớn những “siêu lừa” đều là phụ nữ có dáng vẻ hiền lành, khuôn mặt khả ái, khiến phải gióng lên tiếng chuông cảnh báo về sự băng hoại xã hội và lương tâm con người.
</div>
<div>Là phật tử chúng ta chua xót nhưng không thể than van rồi buông xuôi. Liệu chúng ta có thể chung lưng để giải quyết một thảm họa đang phá vỡ cấu trúc an toàn của xã hội?
</div>
<div>Xã hội nào cũng vậy, nếu muốn sống yên bình và phát triển thì nó phải được nối kết bởi một chất keo, đó sự tin tưởng hay tín nhiệm lẫn nhau. Sự gian trá giống như một khối thuốc nổ phá vỡ chất keo nối kết niềm tin giữa con người và con người. Khi con người không còn tin tưởng con người nữa thì xã hội sẽ biến thành địa ngục.</p>
<p>Theo lời Phật dạy, chuyển một cái xấu &#8211; ở đây là gian dối- trở thành cái tốt, tức chân thật, là chuyển nghiệp. Nhưng chuyển nghiệp như thế nào đây?
</p></div>
<div>Thưa các bạn phật tử,
</div>
<div>Chúng ta đang thờ kính một vị giáo chủ chân thật  nhất.
</div>
<div>Chúng ta đang nương theo một giáo pháp chân thật nhất.
</div>
<div>Do đó là phật tử, chúng ta phải là người chân thật trước đã.
</div>
<div>Trong bài viết “Đạo Phật và Tuổi Hoa Niên” phổ biến Tháng 12, 2010 tôi đã nói Đức Phật là vị giáo chủ chân thật nhất thế gian này là vì, “Đức Phật luôn luôn nói lời chính ngữ, nói lời chân thật (quảng trường thiệt). Đức Phật không bao giờ nói lời lừa mị, nói lời gian dối, nói lời hoang tưởng, nói lời không thể kiểm chứng, và cũng không nói lời tiên tri phỏng đoán vu vơ. Đức Phật không bao giờ nói hai lời, lúc rày lúc khác. Đức Phật không bao giờ nói lời mâu thuẫn trái-chống nhau. Đức Phật không bao giờ tự phong mình là quan tòa để phán xử ai. Ngài chỉ nói về Nhân Quả chứ không bao giờ đe dọa trừng phạt ai. Kinh giáo của Đức Phật dù trải qua hơn 2500 năm không bao giờ phải sửa chữa, thay đổi cho hợp thời thế. Các giáo hội Phật Giáo trên toàn thế giới cũng chẳng bao giờ phải tạ lỗi với nhân loại về những tội ác hoặc những sai lầm gây tạo trong quá khứ.”
</div>
<div>Từ con người của Đức Phật, từ giá trị của Đạo Phật chúng ta thấy chân thật là một đức tính cao quý nhất trong mọi đức tính. Thiếu chân thật thì mọi giá trị đều xụp đổ dù giá trị đó được khoác lên mình những mỹ từ như “linh thiêng, thánh thiện”.
</div>
<div>Nếu chúng ta sống một mình trên hoang đảo thì không cần phải chân thật. Nhưng vì chúng ta sống trong một xã hội trong đó mọi người nương tựa vào nhau để cùng tồn tại và phát triển thì chân thật phải là yếu tố hàng đầu trong sự giao tiếp. Sự chân thật phải được thể hiện:<br />
<center></p>
<table class="contentimg">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//phat-tu-la-nguoi-chan-that.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></center></div>
<div><strong>1.Trong tương quan giữa chính quyền và người dân.</strong>
</div>
<div>Nếu chính quyền được điều hành bởi những Phật tử thì những Phật tử đó không được nói dối.
</div>
<div>-Đất nước còn nghèo, còn khó khăn thì phải nói ra cho rõ, không phóng đại tô màu cho những thành tích.
</div>
<div>-Hãy dẹp bỏ và phê bình thẳng thắn nạn ”Làm thì láo, báo cáo thì hay”.
</div>
<div>-Việc nào chưa làm được cũng phải nói ra cho rõ. Chỗ nào tham nhũng, chỗ nào tham ô, cửa quyền, móc ngoặc bòn rút của công cũng phải can đảm nói ra để cùng nhau sửa chữa.
</div>
<div>-Không đưa ra những thống kê giả tạo để tự lừa mình và dối gạt dân. -Đưa ra thống kê giả tạo là tự mê hoặc mình giống như bệnh ung thư sắp chết mà nói cảm cúm sơ sài, giống như đà điểu chui đầu vào cát.
</div>
<div>-Đất nước nào cũng có nạn tham ô, móc ngoặc…nhưng vấn đề là người lãnh đạo có thật lòng sửa chữa hay không.
</div>
<div>-Người dân không phải không biết thông cảm với những khó khăn của chính quyền nhưng với điều kiện chính quyền phải chân thật.
</div>
<div>-Chân thật chính là “đã nói thì phải làm”. Nói mà không làm là nói dối.
</div>
<div>-Do đó chân thật chính là hàng rào bảo vệ chế độ, ngăn ngừa thảm họa.
</div>
<div>- Nghiêm chỉnh thi hành luật pháp cũng là hàng rào ngăn ngừa gian dối.
</div>
<div><strong>2.Giữa đoàn thể và đoàn thể.</strong>
</div>
<div>-Đoàn thể này không được lường gạt đoàn thể kia.
</div>
<div>-Thương gia, nhà đầu tư không được giả mạo giấy tờ để mượn tiền ngân hàng rồi khai vỡ nợ để tẩu tán tài sản.
</div>
<div> Nợ xấu/ nợ không thể trả được đang là vấn đề nhức nhối của mọi quốc gia.
</div>
<div>-Công ty này không được giao hàng giả hoặc kém phẩm chất hoặc vi phạm khế ước để làm hại công ty bạn.
</div>
<div>-Công ty cổ phiếu/chứng khoán không được lươn lẹo để lường gạt cổ đông tán gia bại sản.
</div>
<div>-Chủ công ty không được gian lận tiền lương hoặc quỵt tiền lương của công nhân. Nếu vi phạm lập tức truy tố ra tòa, tịch thu tài sản, phát mãi để trả tiền cho công nhân sinh sống.
</div>
<div>-Quảng cáo thế nào thì hàng hóa phải có phẩm chất như thế. Không được lường gạt khách hàng.
</div>
<div><strong>3.Nhưng người công nhân cũng phải chân thật vì chân thật là lương thiện</strong>
</div>
<div>-Người công nhân không được phá hoại tại sản của chủ nhân.
</div>
<div>-Không lừa dối, ăn cắp vật liệu của công ty.
</div>
<div>-Không ăn cắp giờ.
</div>
<div>-Không đem bí mật của công ty nói cho người khác biết trong tinh thần “Ăn cây nào rào cây nấy”. Công nhân Nhật nổi tiếng là trung thành và sống chết với công ty mà mình phục vụ.
</div>
<div><strong>4.Báo chí cũng phải chân thật. </strong>
</div>
<div>-Không được loan tin thất thiệt gây hoang mang trong dân chúng .</div>
<div>
-Không được loan tin chưa kiểm chứng để hại uy tín của người hay viên chức chính phủ.
</div>
<div>-Không được bịa đặt tin tức, loan tin tức giả để mua vui, câu độc giả hoặc hại người. Những loại tin tếu kiểu “Cá Tháng Tư” cũng cần phải loại bỏ.
</div>
<div>-Bóp méo sự thực cũng là không chân thật.
</div>
<div>-Không được cắt dán, gán ghép hình ảnh (photoshop) để ngụy tạo tin tức, gắp lửa bỏ bàn tay.
</div>
<div>-Không được ăn cắp tin của người khác, lấy tin, bài viết, hình ảnh của báo/đài khác mà không ghi xuất xứ.
</div>
<div>-Không được cạnh tranh bất chính.
</div>
<div>-Chủ báo cũng phải có liêm xỉ và tự trọng tức sa thải ngay các thông tín viên, phóng viên loan tin bịa đặt để tống tiền và vô đạo đức.
</div>
<div><strong>4.Chân thật ngay trong học đường</strong>
</div>
<div>Điều quan trọng nhất của thầy/cô là trong khi dạy Lễ dạy Văn thì phải dạy học trò chân thật.</div>
<div></div>
<div>-Có Lễ có Văn mà không chân thật thì cũng là vô ích.
</div>
<div>-Học trò cúi đầu lễ phép chào thầy/cô nhưng lát nữa nói dối thì cũng là người bỏ đi.
</div>
<div>-Chân thật cũng có nghĩa là không lấy của không cho và không ăn cắp.
</div>
<div>-Học trò phải được dạy dỗ ngay tử thưở đầu đời là thấy của rơi thì trả lại cho người hoặc trình cho cảnh sát.
</div>
<div>-Học trò chân thật là học trò không lừa dối thầy cô, bạn bè và không dối gian trong thi cử.
</div>
<div>-Học hành ngu dốt vì chậm hiểu hoặc do bẩm sinh không phải là cái tội, nhưng gian dối lại là cái tội.
</div>
<div>-Ngay thuở đầu đời đọc sách thánh hiền mà đã không chân thật thì ra đời làm sao chân thật?
</div>
<div>-Phải dạy dỗ học trò chân thật để sau này nhân tài và lãnh đạo đất nước sẽ là những người chân thật.
</div>
<div>-Học đường chân thật, gia đình chân thật khiến làng xóm, quận, huyện, thành phố rồi cả quốc gia chân thật.
</div>
<div>-Cả quốc gia mà chân thật thì đất nước sẽ là Cực Lạc tại thế.
</div>
<div><strong>5.Chân thật ngày từ trong gia đình, </strong>
</div>
<div>Cha mẹ và con cái phải sống với nhau dưới mái nhà chân thật. Dạy con chân thật là danh dự, là mạng sống, là nghĩa vụ thiêng liêng của cha mẹ.
</div>
<div>-Dạy con chân thật là giữ gìn danh dự tông môn.
</div>
<div>-Dạy con chân thật là truyền cho con tài sản vô giá.
</div>
<div>-Dạy con chân thật là giữ gìn hạnh phúc gia đình.
</div>
<div>-Dạy con chân thật nâng cao giá trị con người.
</div>
<div>-Đôi khi chân thật là thua thiệt nhưng chung cuộc lại là an toàn và phước đức.
</div>
<div>-Phải luôn luôn nói với con cái rằng, “Dù nghèo nhưng con lúc nào cũng phải là người chân thật.” tức “Đói cho sạch, rách cho thơm”.
</div>
<div><strong>6. Chân thật ngay cả ở trong chùa.</strong>
</div>
<div>Là Phật tử chúng ta phải hiểu rằng một lời nói dối, một hành vi gian dối dù che dấu được người đời nhưng nó đã được ghi vào tạng thức của mình và sẽ không bao giờ xóa mờ, ngoại trừ ăn năn, sám hối.</div>
<div></div>
<div>-Đối với tu sĩ, chân thật có nghĩa là không lừa mị Phật tử, không nói lời vu khoát, không giảng dạy pháp ma để đưa chúng sinh vào tà đạo.
</div>
<div>-Không rành chính pháp thì thà im lặng, tụng kinh, niệm Phật còn hơn giảng bậy.
</div>
<div>-Xem bói, tiên tri, đoán quẻ, sấm truyền là những lời lừa mị, gian dối cho nên Đức Phật đã răn cấm đệ tử của Ngài không được làm những chuyện thiếu chân thật này.
</div>
<div>-Một bậc tu hành theo Phật thì thà chết chứ không bao giờ nói lời gian dối, bởi vì:
</div>
<div>Nhân sinh tự cổ thùy vô tử?</div>
<div>
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.” (Nguyễn Công Trứ)
</div>
<div><strong>7. Chân thật với chính mình</strong>
</div>
<div>-Chân thật với chính mình nghĩa là mình có cái gì thì nói cái đó. Mình nghèo thì cứ nói mình nghèo. Nghèo không phải là cái tội.
</div>
<div>-Chân thật với chính mình nghĩa là đừng gán cho mình những giá trị mà mình không có.
</div>
<div>-Chân thật với chính mình là không lừa dối người khác.
</div>
<div>-Che dấu tội lỗi mà không sám hối cũng là không chân thật.
</div>
<div><strong>8. Chân thật trong tình yêu</strong>
</div>
<p>Bao nhiêu thảm họa xảy ra ngày nay cũng vì tình ái cho nên trong tình yêu, chân thật rất là quan trọng.</p>
<div>-Lăng nhăng, quan hệ tình cảm bất chính là không chân thật trong đạo nghĩa vợ chồng.
</div>
<div>-Cất giữ tiền bạc làm của riêng không cho vợ/chồng biết cũng là không chân thật.
</div>
<div>-Tiền bạc tiêu xài trong gia đình phải minh bạch để không gây nghi ngờ, xung đột.
</div>
<div>-Không nên nghi ngờ, ghen tuông thái quá nếu không có bằng chứng cụ thể &#8211; để không làm tổn hại tới danh dự người phối ngẫu.
</div>
<div>-Quá khứ tình cảm của vợ/chồng cũng nên nói ra để một lần giải tỏa, không còn nghi ngờ, thắc mắc.
</div>
<div>-Trong sáng trong giao tiếp, không đi ngang về tắt là cách hay nhất để biểu tỏ tấm lòng chân thật của mình.
</div>
<div>-Vợ chồng chân thật thì sẽ ăn đời ở kiếp với nhau và không bao giờ gây thảm họa.
</div>
<div><em>Bạn ơi,</em>
</div>
<div>Tìm người giỏi, người đẹp, người giàu, người bằng cấp thì dễ, nhưng tìm người chân thật thì khó.
</div>
<div>Ngày nay không hiểu sao: Vợ chồng cũng không tin nhau, anh chị em cũng không tin nhau, bố mẹ cũng không tin con cái, chủ nhân cũng khó tin người ăn người làm, bạn bè vì đồnn tiền cũng đang tâm lường gạt và giết hại nhau.
</div>
<div>Sự chân thật đang bị nhiễm ô trên toàn thế giới và có thể rồi đây sẽ biến mất trên thế gian này.
</div>
<div>Con người đối xử với con người thiếu chân thật thì xã hội sẽ biến thành đấu trường, địa ngục. ”Một sự bất tín, vạn sự chẳng tin”.
</div>
<div>Do đó chúng ta cần sự chân thật như cần dưỡng khí.</div>
<div>Sự chân thật quý giá lắm bạn ơi!</div>
<div>Nó là tài sản vô giá của con người.</div>
<div>Nó là đức tính phải có để nói rằng mình là người lương thiện.</div>
<div>Đã đánh mất sự chân thật rồi thì không gì cứu vãn.
</div>
<div>Một thanh niên, thiếu nữ nghèo khổ nhưng chân thật vẫn được người đời thương mến và rồi sẽ có cơ hội vươn lên.
</div>
<div>Một thanh niên thiếu nữ dù là ca sĩ nổi danh, tài tử đẹp trai, người mẫu đắt giá, tỉ phú nhưng thiếu chân thật cũng sẽ bị người đời xa lánh rồi sẽ sống trong tủi hận cả đời.
</div>
<div>Một em bé chân thật được thương quý biết bao, trong khi một em bé gian dối bị người ta ghét bỏ.
</div>
<div>Một nhà trí thức bằng cấp cùng mình nhưng thiếu chân thật thì cũng bỏ đi và có khi trở nên vô cùng nguy hiểm cho xã hội.
</div>
<div>Sự chân thật giống như hương sen thơm ngát.
</div>
<div>Trong khi sự gian dối lại được ví như rắn độc.
</div>
<div>Trước khi nguyện thành Phật, A La Hán, Bồ Tát, Thánh Tăng…xin hãy là người chân thật trước đã.
</div>
<div><em>Bạn ơi,</em>
</div>
<div>Chúng ta chưa cần mọi người cho nhau tình thương hay của cải, mà hãy cho nhau sự chân thật.
</div>
<div>Hãy đối xử với nhau chân thật như câu nói “Thật thà như đếm”.
</div>
<div>Hay như câu nói bình dân mà rất dễ thương, “Có sao nói vậy người ơi!”.
</div>
<div>Xin bạn đừng gửi đến tôi hình ảnh của những siêu sao màn bạc, danh thủ bóng tròn, ca sĩ nổi tiếng, người mẫu, hoa hậu, những trò chơi, những thú ăn chơi, những nơi du lịch, mua sắm sang trọng…kể cả những bản nhạc đang cuốn hút cả triệu thanh niên thiếu nữ&#8230;hoặc những lời ngon ngọt.
</div>
<div>Xin bạn hãy gửi đến tôi hình ảnh của những người chân thật, những việc làm chân thật, những lời nói chân thật…và nhất là sự chân thật của bạn.
</div>
<div>Xin chúng ta hãy cùng nhau đọc Lời Ngợi Ca Chân Thật:
</div>
<div>Chân thật có sẵn trong lòng ta.</div>
<div>Nó chính là Phật tánh.</div>
<div>Vì Tham-Sân-Si nên biến thành gian dối.</div>
<div>Nếu diệt Tham-Sân-Si rồi.</div>
<div>Thì dối gian trở thành chân thật</div>
<div>Cũng giống như gương mờ trở thành gương sáng.</div>
<div>Như nước đục trở thành nước trong.</div>
<div>Chân thật chính là Cung Trời,</div>
<div>Bởi vì dối gian là Địa Ngục.</div>
<div>Chân thật là Từ Bi,</div>
<div>Bởi vì gian dối là hại người.</div>
<div>Chân thật là giải thoát,</div>
<div>Bởi vì dối gian là vướng mắc.</div>
<div>Chân thật là Trí Tuệ,</div>
<div>Bởi vì gian dối là Vô Minh.</div>
<div>Chân thật là đoàn kết,</div>
<div>Bởi vì dối gian là phá nát.</div>
<div>Chân thật là an lành.</div>
<div>Bởi vì dối gian là quỷ quái.</div>
<div>Cho nên người Phật tử nguyện,</div>
<div>Giữ gìn tấm lòng chân thật,</div>
<div>Và bản tính chân thật.</div>
<div>Như giữ gìn hơi thở của chính mình.</div>
<div></div>
<div><strong>Đào Văn Bình</strong></div>
<div>(California Mùa Vu Lan 2015)</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://cungcohon.com/phat-tu-phai-la-mot-con-nguoi-chan-that.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cho đi có nghĩa là “nhận lại”</title>
		<link>https://cungcohon.com/cho-di-co-nghia-la-nhan-lai.html</link>
		<comments>https://cungcohon.com/cho-di-co-nghia-la-nhan-lai.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Aug 2015 15:35:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời Sống Phật Tử]]></category>
		<category><![CDATA[âm thanh]]></category>
		<category><![CDATA[bố thí]]></category>
		<category><![CDATA[cuộc sống]]></category>
		<category><![CDATA[goá chồng]]></category>
		<category><![CDATA[ích kỷ]]></category>
		<category><![CDATA[khó khăn]]></category>
		<category><![CDATA[Tạp chí Nghiên cứu Phật học]]></category>
		<category><![CDATA[việc thiện]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://cungcohon.com/?p=22</guid>
		<description><![CDATA[Có một cô gái trẻ chuyển nhà mới, cô phát hiện hàng xóm nhà mình là một phụ nữ nghèo goá chồng, sống với hai đứa con nhỏ. Một ngày nọ, khu phố bị mất điện đột ngột. Cô gái trẻ phải dùng nến để thắp sáng. Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Hoá]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<div class="description_box">
<h2 id="detail_content">Có một cô gái trẻ chuyển nhà mới, cô phát hiện hàng xóm nhà mình là một phụ nữ nghèo goá chồng, sống với hai đứa con nhỏ.</h2>
</div>
<div id="post_body">
<div>Một ngày nọ, khu phố bị mất điện đột ngột. Cô gái trẻ phải dùng nến để thắp sáng.</div>
<div></div>
<div>Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Hoá ra là đứa bé con nhà hàng xóm. Nó hồi hộp hỏi: &#8220;Cô ơi cô, nhà cô có nến không ạ?&#8221;
</div>
<div>Cô gái trẻ nghĩ: &#8220;Nhà nó nghèo đến mức nến cũng không có mà dùng ư? Cho nhà nó một lần, lần sau lại sang xin nữa cho mà xem!&#8221;
</div>
<div>Thế là cô gái xẵng giọng: &#8220;Không có!&#8221;
</div>
<div>Đúng lúc cô định đóng cửa lại, đứa trẻ nhà hàng xóm nghèo mỉm cười nói: &#8220;Cháu biết ngay là nhà cô không có mà!&#8221;
</div>
<div>Nói xong, nó chìa ra hai cây nến và nói: &#8220;Mẹ cháu với cháu sợ cô chỉ sống có một mình, không có nến nên bảo cháu mang nến sang cho cô thắp sáng”.</div>
<div><center></p>
<table class="contentimg">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//Chodilanhanlai.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></center></div>
<div><strong>Lời bình:<br />
</strong><br />
Trong cuộc sống của chúng ta cũng sẽ có những lúc như thế. Dù con người sống trong hoàn cảnh khó khăn hay giàu có, đôi khi họ vẫn cần một sự an ủi, cảm thông hoặc giúp đỡ từ ai đó.
</div>
<div>Cuộc sống xin đừng ích kỷ và hợm hĩnh, hãy biết lắng nghe âm thanh cuộc sống. Đôi khi cuộc sống lại cho ta một điều gì đó tốt đẹp mà ta không ngờ tới!
</div>
<div>Người làm việc thiện chẳng bao giờ thiệt. Bởi “Bố thí là của để giành”.</div>
<div></div>
<div><strong>Vũ Tất Tiến</strong> (sưu tầm và biên tập)<br />
Tạp chí Nghiên cứu Phật học số 4/2015</div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://cungcohon.com/cho-di-co-nghia-la-nhan-lai.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Cha mẹ ,gia đình là tất cả</title>
		<link>https://cungcohon.com/cha-me-gia-dinh-la-tat-ca.html</link>
		<comments>https://cungcohon.com/cha-me-gia-dinh-la-tat-ca.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Aug 2015 15:35:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời Sống Phật Tử]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://cungcohon.com/?p=23</guid>
		<description><![CDATA[Nói vậy là vì tục ngữ Việt Nam có câu: “Con cãi cha mẹ trăm đường con hư.” Thời tiết thật oi bức suốt một tuần lễ qua. Đâu đó trên đường, có những cảnh báo về hạn hán, kêu gọi mọi người tiết kiệm, hạn chế việc dùng nước. Nạn hạn hán đã kéo]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Nói vậy là vì tục ngữ Việt Nam có câu: “Con cãi cha mẹ trăm đường con hư.”</p>
<div id="post_body">
<div>Thời tiết thật oi bức suốt một tuần lễ qua. Đâu đó trên đường, có những cảnh báo về hạn hán, kêu gọi mọi người tiết kiệm, hạn chế việc dùng nước. Nạn hạn hán đã kéo dài ở xứ này liên tục bốn năm qua. Nhiều cây kiểng và những bãi cỏ xanh của các công xưởng, công viên, gia cư tại đô thị đã lần lượt biến mất. Mọi người, mọi nhà đều phải tự ý thức trách nhiệm của mình đối với thiên tai này. Nói là thiên tai, mà kỳ thực, có sự góp phần rất lớn của con người trong việc sử dụng quá nhiều tài nguyên thiên nhiên (đốt nhiên liệu hóa thạch, phá rừng, v.v…) làm tăng nhiệt độ quả đất, tạo nên tình trạng hâm nóng toàn cầu (global warming).</div>
<div></div>
<div>Gần 200 quốc gia phát triển và đang phát triển đã ký vào Nghị định thư Kyoto (Kyoto Protocol,  do Liên Hiệp Quốc chủ xướng từ năm 1997) nhằm cắt giảm lượng khí thải gây hiệu ứng nhà kính, ngăn chận hoặc ít ra là làm giảm tốc độ ấm lên của trái đất.
</div>
<div>Trái đất trở thành ngôi nhà chung của toàn thế giới; và trước hiểm họa chung, nhân loại nhích lại gần nhau như người trong một gia đình. Nhưng một gia đình lý tưởng, và thực sự được gọi tên là “gia đình” chỉ khi nào có sự hòa hợp, thương yêu. Một thế giới đầy hận thù, nghi kỵ, ganh ghét, lạm dụng và lợi dụng nhau, công kích, giết hại nhau… thì không thể có hòa bình.
</div>
<div>Gia đình là giềng mối từ đó hình thành xã hội, quốc gia hay thế giới. Không có gia đình thì không có xã hội, quốc gia, hay thế giới gì cả. Cũng vậy, không có cha mẹ thì không có gia đình. Cha mẹ là nhân tố quyết định sự có mặt của một gia đình.
</div>
<div>Lập nên một gia đình không khó. Tạo một gia đình hạnh phúc, an vui, mới là khó.<br />
<center></p>
<table class="contentimg">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//God-love-family.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></center></div>
<div>Mỗi thế hệ cha mẹ có trách nhiệm nuôi dạy con cái trưởng thành, làm người tốt của gia đình và hữu dụng cho xã hội. Tổ tiên dạy dỗ ông bà, ông bà dạy dỗ cha mẹ, và cha mẹ dạy dỗ chúng ta. Vậy nhìn chung, tổ tiên tốt thì ông bà tốt, ông bà tốt thì cha mẹ tốt, và rồi con cái cũng tốt theo. Thế nhưng, cha mẹ tốt mà con cái trở nên hư đốn, phá hoại xã hội, thậm chí còn giết hại cả cha mẹ ruột, thì trách nhiệm này thuộc về ai? Người ta sẽ tự suy ngẫm hoặc lắng nghe ý kiến, nhận định, hay kết luận từ các chuyên gia về giáo dục, nhân chủng và xã hội, cho đến luật học, đạo đức học, và dĩ nhiên là không quên tham khảo các tu sĩ của các tôn giáo, để phán xét về những đứa con hư.
</div>
<div>Nhưng thế nào là cha mẹ tốt? và thế nào là đứa con hư? Người Á đông sẽ trả lời rất mau mắn: cha mẹ tốt là những người con hiếu thảo, đứa con hư là đứa con bất hiếu. Từ câu trả lời này, lại nẩy sinh câu hỏi khác: thế nào là hiếu, thế nào là bất hiếu? Câu trả lời theo văn hóa Á đông cũng rất mau mắn: hiếu là vâng lời cha mẹ, bất hiếu là không vâng lời cha mẹ. Nói vậy là vì tục ngữ Việt Nam có câu: “Con cãi cha mẹ trăm đường con hư.”
</div>
<div>Câu nói trên rất đúng cho nhiều gia đình mà cha mẹ là những người có đạo đức, biết lẽ phải, sống ngay thật, khoan dung, thương người, giúp người, thích làm việc công ích, không làm tổn hại ai; và dĩ nhiên là nuôi dạy con cái với tình thương yêu vô hạn. Đối với những bậc cha mẹ như thế, nếu con cái cứ chống cãi và sống ngược lại, nhiều phần sẽ dẫn đến sự hư hỏng, ngỗ nghịch, gây bất hòa trong gia đình, tạo bất ổn cho xã hội. Nhưng chuẩn mực của thế hệ này, trong hoàn cảnh xã hội này, không hẳn là có giá trị tuyệt đối cho các thế hệ sau, ở những nơi mà nếp văn hóa và quan niệm về nhân sinh khác hẳn. Chưa kể có những cha mẹ là thành phần bất hảo trong xã hội, sống ích kỷ, chỉ biết lợi mình, không bao giờ quan tâm đến khổ đau hay sự thiệt thòi của kẻ khác, không có một tiêu chuẩn đạo đức tối thiểu nào cho con cái noi gương, thì đừng trách tại sao con cái không vâng lời, không làm theo ý mình.
</div>
<div>Vậy, trong một số trường hợp, con cãi cha mẹ chưa chắc trăm đường con hư; và cha mẹ đạo đức, chưa chắc biết cách dạy con nên người (trong một xã hội chuyển biến không ngừng với những bước nhảy vọt cả về kỹ thuật lẫn sự đồi bại luân lý).
</div>
<div>Tiêu chuẩn đạo đức cũng thay đổi theo thời gian và hoàn cảnh. Chỉ có tình thương vô hạn của cha mẹ dành cho con cái thì ngàn năm trước và ngàn năm sau, vẫn là một thứ tình thiêng liêng cao đẹp, không ai truyền trao, không ai dạy dỗ, mà mọi người đều bình đẳng sở hữu khi quyết định tạo lập một gia đình cho chính mình. Nhưng nếu tình thương cha mẹ không được điều hướng bởi sự hòa hợp thì trong rất nhiều trường hợp, tình thương lại biến thành trở lực cho hạnh phúc gia đình.
</div>
<div>Trong khi hợp là xây dựng, bồi đắp cho vững chắc những điểm tương đồng thì hòa là chia sẻ, cảm thông, tôn trọng và chấp nhận những điểm dị biệt trong cuộc sống chung. Thương yêu mà chỉ khư khư giữ lấy ý kiến của mình, buộc người khác phải nghe theo, thì không thể nào có được sự hài hòa, thuận thảo trong gia đình. Cha mẹ không phải lúc nào cũng đúng. Có khi nên biết lắng nghe quan điểm của con cái, cảm thông cho cá tính, ước nguyện, tâm tình và hoàn cảnh của chúng. Đừng bao giờ cho rằng con cái phải có trách nhiệm hay bổn phận thực hiện điều mình mong muốn, hoặc phải thành đạt giấc mộng chưa thành của mình. Đừng đặt giấc mơ của mình trên vai con cái mà không chịu tìm hiểu giấc mơ của chính nó.
</div>
<div>Trong sinh hoạt xã hội, tập thể, tổ chức (tôn giáo, hội đoàn, công đoàn..), quốc gia, và quốc tế cũng vậy: những người lãnh đạo phải biết hòa hợp với người dưới, tôn trọng nguyện vọng chung của người dân, quan tâm đến lợi ích của nhân loại. Không có sự hòa hợp giữa mình với các thành viên khác trong gia đình, tổ chức, quốc gia và cộng đồng quốc tế, thì đừng mơ tưởng viển vông về nền hòa bình thế giới.
</div>
<div>Không khó gì khi song hành, đồng hành với những người có cùng quan điểm và lý tưởng (hợp). Khó là có thể bước đi nhịp nhàng (hòa) với những người ngược dòng, nghịch hành với mình con đường chông chênh ấy, luôn có sự va chạm, vi tế hay thô bạo giữa những bản ngã cứng ngắt. Mà muốn hòa được với kẻ trái chiều, hãy hạ mình xuống, hãy quên mình đi, hãy hy sinh một phần hay toàn phần bản ngã của mình. Đó là điều mà những đứa co luôn là con trẻ khó làm được khi chúng chưa trải nghiệm thế nào là tình thương vô hạn của cha mẹ. Nhưng những bậc cha mẹ thì làm được, vì tình thương của cha mẹ bao gồm sự hy sinh to lớn, vượt ngoài sức tưởng tượng của người con.
</div>
<div>Thế giới hòa bình tùy thuộc nơi sự hòa hợp của mỗi quốc gia; quốc gia thịnh vượng tùy thuộc vào sự hòa hợp của các xã hội dân sự; xã hội an vui tùy thuộc nơi sự hòa hợp của những gia đình; và gia đình hạnh phúc là nhờ nơi cha mẹ.
</div>
<div>Vì vậy, khi quyết định tạo lập một gia đình nhỏ, mỗi người chúng ta nên tự hỏi: chúng ta có thể nào có được đức hy sinh và tinh thần hòa hợp để xây dựng hạnh phúc cho gia đình này hay không. Nếu câu trả lời là không, xin đừng vội vàng đảm nhận vai trò cha mẹ. Và nếu đã lỡ tạo lập một gia đình không hòa thuận, thiếu hạnh phúc, con cái hư hỏng hoang đàng, xin đừng vội vàng qui trách tội bất hiếu cho con, mà hãy đem lòng thương yêu nhìn xuống con cái, hỏi một câu đơn giản: cha mẹ có thể làm được gì để con được hạnh phúc, hỡi con yêu?
</div>
<div>Những nhà lãnh đạo tôn giáo, lãnh đạo quốc gia hay thế giới, cũng nên cúi mình xuống để hỏi những người  cộng sự, hỏi những người dân của mình một câu tương tự và đơn giản như thế. Đừng đòi hỏi người dưới phải phục vụ mình hay tổ chức của mình, mà hãy tìm hiểu xem họ cần gì, và làm thế nào để họ được an vui, hạnh phúc.
</div>
<div>Bài học từ đức hy sinh và tinh thần hòa hợp, hãy bắt đầu từ vai trò của cha mẹ.
</div>
<div>Lòng thương của cha mẹ sẽ pha thêm màu xanh cho bầu trời, tô thêm màu biếc cho đại dương; và gia đình này, trái đất này, với bàn tay chăm sóc của cha mẹ, sẽ là hành tinh xanh, mỹ miều, tươi mát hơn bao giờ.
</div>
<div>Cha mẹ là trên hết; cha mẹ là tất cả.</div>
<div>
California, mùa Vu Lan năm 2015</div>
<div><strong>Cư sĩ Vĩnh Hảo</strong></div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://cungcohon.com/cha-me-gia-dinh-la-tat-ca.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Chử Đồng Tử &#8211; vị thành nổi tiếng là tấm gương Hiếu hạnh</title>
		<link>https://cungcohon.com/chu-dong-tu-vi-thanh-noi-tieng-la-tam-guong-hieu-hanh.html</link>
		<comments>https://cungcohon.com/chu-dong-tu-vi-thanh-noi-tieng-la-tam-guong-hieu-hanh.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Aug 2015 15:35:10 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời Sống Phật Tử]]></category>
		<category><![CDATA[báo hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[Chử đồng tử]]></category>
		<category><![CDATA[phật tử]]></category>
		<category><![CDATA[quy y phật]]></category>
		<category><![CDATA[tấm gương hiếu hạnh]]></category>
		<category><![CDATA[vu lan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://cungcohon.com/?p=24</guid>
		<description><![CDATA[Chử Đồng Tử vị thánh nổi tiếng, một trong &#8220;Tứ bất tử&#8221; trong tín ngưỡng Việt Nam: “Tản Viên Sơn thần, Phù Đổng Thiên vương, Chử Đồng Tử, và Liễu Hạnh Công chúa&#8221;. Chử Đồng Tử phật tử Việt Nam đầu tiên giác ngộ Phật pháp, là tấm gương Hiếu hạnh “vô tiền khoáng hậu”]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Chử Đồng Tử vị thánh nổi tiếng, một trong &#8220;Tứ bất tử&#8221; trong tín ngưỡng Việt Nam: “Tản Viên Sơn thần, Phù Đổng Thiên vương, Chử Đồng Tử, và Liễu Hạnh Công chúa&#8221;. Chử Đồng Tử phật tử Việt Nam đầu tiên giác ngộ Phật pháp, là tấm gương Hiếu hạnh “vô tiền khoáng hậu” mà mỗi người con Phật chúng ta mãi mãi noi theo. Mùa Vu Lan PL.2559 lại về xin được ghi lại gương hiếu hạnh Chử Đồng Tử.</p>
<div class="description_box">
<div></div>
</div>
<div id="post_body">
<div>
<table>
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//cdtu.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Lĩnh Nam Chích Quái của Vũ Quỳnh &#8211; Kiều Phú</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<div>Theo “Lĩnh Nam Chính Quái” của Vũ Quỳnh – Kiều Phú: Chử Đồng Tử sống cùng cha là Chử Vi Vân tại Chử Xá huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên (nay là xã Văn Đức, huyện Gia Lâm). Chẳng may nhà cháy, mất hết của cải, hai cha con chỉ còn lại một chiếc khố che thân phải thay nhau mà mặc. Lúc già ốm, ông gọi con lại bảo rằng hãy giữ chiếc khố lại cho bản thân. Thương cha nên Chử Đồng Tử liệm khố theo cha, mình thì chịu cảnh trần truồng khổ sở, kiếm sống bằng cách ban đêm câu cá, ban ngày dầm nửa người dưới nước, đến gần thuyền bán cá hoặc xin ăn.</div>
<p><center></center></p>
<table>
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//chdtu2.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Chử Đồng Tử sống ngâm mình dưới nước</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div>Thời ấy vua Hùng Vương thứ XVIII cô người con gái tên là Tiên Dung đến tuổi cập kê mà vẫn chỉ thích ngao du sơn thủy, không chịu lấy chồng. Một hôm thuyền rồng của công chúa đến thăm vùng đó. Nghe tiếng chuông trống, đàn sáo lại thấy nghi trượng, người hầu tấp nập, Chử Đồng Tử hoảng sợ vội vùi mình vào cát lẩn tránh. Thuyền ghé vào bờ, Tiên Dung dạo chơi rồi sai người quây màn ở bụi lau để tắm, ngờ đâu đúng ngay chỗ của Chử Đồng Tử. Nước xối dần để lộ thân hình Chử Đồng Tử dưới cát. Tiên Dung kinh ngạc bèn hỏi han sự tình, nghĩ ngợi rồi xin được cùng nên duyên vợ chồng.</div>
<p><center></center></p>
<table>
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//chtutiendung.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Công chúa Tiên Dung du thuyền ngoạn cảnh</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div>Vua Hùng nghe chuyện thì giận dữ vô cùng, không cho Tiên Dung về cung. Nàng biết ý nên cùng chồng mở chợ Hà Thám, đổi chác với dân gian. Buôn bán tấp nập, phồn thịnh, ai cũng kính thờ Tiên Dung-Chử Đồng Tử làm chúa . Một hôm có người bày cho cách ra ngoài buôn bán nhiều lãi, Tiên Dung khuyên chồng nghe theo. Chử Đồng Tử bèn theo khách buôn đi khắp ngược xuôi. Một hôm qua ngọn núi giữa biển tên Quỳnh Viên.</div>
<div></div>
<div>Chử Đồng Tử trèo lên am trên núi và gặp Sư Tăng Phật Quang. Chử Đồng Tử bèn giao tiền cho khách buôn đi mua hàng, còn mình thì ở lại học đạo. Sau thuyền quay lại đón, Phật Quang tặng Chử Đồng Tử một cây gậy và một chiếc nón lá, mà nói rằng: “Linh thiêng ở những vật này đây”.</div>
<div></div>
<div>Về nhà, Chử Đồng Tử giảng lại đạo Phật cho vợ nghe. Tiên Dung giác ngộ bèn bỏ việc buôn bán, cùng chồng chu du tìm thầy học đạo. Một hôm tối trời, đã mệt mà không có hàng quán ven đường, hai vợ chồng dừng lại cắm gậy úp nón lên trên cùng nghỉ. Bỗng nửa đêm, chỗ đó nổi dậy thành quách, cung vàng điện ngọc sung túc, người hầu lính tráng la liệt. Sáng hôm sau, dân chúng quanh vùng kinh ngạc bèn dâng hương hoa quả ngọt đến xin làm bầy tôi. Từ đấy chỗ đó phồn thịnh, sung túc như một nước riêng.</div>
<div></div>
<div>Nghe tin, vua Hùng cho là có ý tạo phản, vội xuất binh đi đánh. Quân nhà vua đến, mọi người xin ra chống cự nhưng Tiên Dung chỉ cười và từ chối không kháng cự cha mình. Trời tối, quân nhà vua đóng ở bãi Tự Nhiên cách đó một con sông. Đến nửa đêm bỗng nhiên bão to gió lớn nổi lên, thành trì, cung điện và cả bầy tôi của Tiên Dung-Chử Đồng Tử phút chốc bay lên trời. Chỗ nền đất cũ bỗng sụp xuống thành một cái đầm rất lớn.</div>
<div></div>
<div>Nhân dân cho đó là điều linh dị bèn lập miếu thờ, bốn mùa cúng tế, và gọi đầm đó là đầm Nhất Dạ Trạch (Đầm Một Đêm), bãi cát đó là Bãi Tự Nhiên hoặc Bãi Màn Trù và chợ đó là chợ Hà Lương…</div>
<div></div>
<div>Chử Đồng Tử là người con rất có hiếu đối với cha. Điều này thể hiện qua chi tiết chàng đã “đóng khố cho cha rồi mới chôn” dù cả hai cha con chỉ có chung một chiếc khố dùng thay nhau và trước đó, cha chàng đã dặn “cứ giữ lấy mà dùng”. Nhưng nghĩa tử là nghĩa tận, Chử Đồng Tử đã không nỡ để cha mình trần về nơi chin suối. Việc Chử Đồng Tử không nghe lời cha, nếu xét theo quan niệm chữ Hiếu của Nho giáo bảo thủ không những không được coi là hiếu thuận mà ngược lại, còn bị cho là bất hiếu.</div>
<div></div>
<div>Thế nhưng, sự thực là không ai không xúc động trước tấm lòng hiếu thảo sâu nặng của chàng, cũng không ai chê trách mà tất cả đều đồng lòng ngợi ca hành động hiếu nghĩa đó. Trong trường hợp này, dân tộc ta đã có quan niệm rất thực tế về chữ Hiếu. Chử Đồng Tử, dù không nghe lời cha (là biểu hiện của sự bất hiếu) nhưng việc chàng làm lại toả sáng một tấm lòng rất mực hiếu thảo.</p>
<p>Chử Đồng Tử đã được dân gian ban tặng “phần thưởng” là một cô Công chúa xinh đẹp để làm vợ. Quả thật đây là phần thưởng vô cùng cao quý mà không bạc vàng nào sánh được (Vì không thể dùng của cải vật chất làm thước đo lòng hiếu thảo con người ). Chi tiết này thể hiện cách nghĩ hết sức thâm thuý thấm đẩm tính chất nhân văn và có thể coi là sự bổ sung cho quan niệm về chữ Hiếu trong dân gian của dân tộc ta.</p></div>
<div></div>
<div>Công chúa Tiên Dung, nếu  xét theo tiêu chí và quan niệm về chữ Hiếu của Nho giáo bảo thủ, cố chấp được coi là một người con “bất hiếu” bởi không nghe lời cha, “không chịu lấy chồng” và tự ý định đoạt hôn nhân cho mình – hành động “mặc áo qua đầu” vốn bị coi là cấm kỵ trong xã hội phong kiến về mối quan hệ giữa con cái đối với cha mẹ. Và Chử Đồng Tử, một chàng trai hiếu thảo, trớ trêu thay, lại được dân gian dành cho phần thưởng là một cô con gái “bất hiếu”! Thoạt nhìn, tưởng như dân gian ta có ý “chơi khăm” nhân vật của mình nhưng kỳ thực thì không phải vậy.</div>
<div></div>
<div>Trong nhận thức của nhân dân ta, Tiên Dung chưa bao giờ bị coi là bất hiếu bởi việc nàng làm chẳng những không phương hại đến ai mà còn hướng đến lẽ đời cao đẹp với hôn nhân tự do và sự phân định đẳng cấp xã hội bị xoá nhoà. Cái sâu sắc của dân gian ta ở đây là tạo ra cái nghịch lý bên ngoài để làm sáng lên cái có lý bên trong. Chử Đồng Tử xứng đáng được ban thưởng và Tiên Dung cũng xứng đáng với tư cách “phần thưởng” của mình.</div>
<div></div>
<div>Truyện “Chử Đồng Tử” kết thúc với việc Chử Đồng Tử và Tiên Dung bay về trời cũng là dụng ý của dân gian, nhằm tránh sự xung đột trong quan hệ vua-tôi, cha-con giữa Chử Đồng Tử và Tiên Dung với vua cha, khi mà nhà vua cử binh tiến đánh để Trung và Hiếu được vẹn toàn. Truyện cổ tích, nhất là cổ tích thần kỳ của nhân dân ta phản ánh thời kỳ “ngây thơ” trong lịch sử xã hội loài người nhưng những gì được thể hiện trong “Chử Đồng Tử ” lại cho thấy quan niệm và cách xử lý tình huống không hề ngây thơ.</div>
<div></div>
<div>Quan niệm về chữ Hiếu  qua câu chuyện về chàng trai họ Chử có màu sắc phong phú và giá trị thực tiễn phù hợp với đời sống tâm lý xã hội cộng đồng, dù vẫn giữ cái hạt nhân cốt lõi của quan niệm về chữ Hiếu. Việc tiếp thu và vận dụng văn hoá, tư tưởng nước ngoài bằng trí tuệ, tâm hồn và đạo lý dân tộc của người Việt qua truyện “Chử Đồng Tử” nói riêng, trong quá trình xây dựng và phát triển bản sắc văn hoá, tư tưởng dân tộc nói chung luôn là điều khiến ta phải suy ngẫm và thán phục.</div>
<div></div>
<div>Thực sự về mặt lịch sử thì Chử Đồng Tử là một trong những đệ tử đầu tiên của Phật giáo ở nước ta. Truyền thuyết cũng khẳng định đạo Phật  đã du nhập vào nước ta từ thời kỳ Hùng vương khoảng 200-300 năm trước công nguyên.</p>
<p>Truyền thuyết cũng cho thấy ban đầu cũng có xung đột chính trị giữa tín ngưỡng đạo Phật và tín ngưỡng cổ Văn Lang, giữa Phật giáo và giới cầm quyền của các vua Hùng. Thế nhưng, Phật giáo luôn đồng hành cùng dân tộc, không phân biệt màu da, chủng tộc, giai cấp, chính kiến do đó Phật giáo đã hòa vào dân tộc như nước với sữa như tim với óc của một cơ thể con người.</p></div>
<div></div>
<div><strong>Trí Bửu</strong></div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://cungcohon.com/chu-dong-tu-vi-thanh-noi-tieng-la-tam-guong-hieu-hanh.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Món quà ý nghĩa bất ngờ tặng mẹ mùa Vu lan</title>
		<link>https://cungcohon.com/mon-qua-y-nghia-bat-ngo-tang-me-mua-vu-lan.html</link>
		<comments>https://cungcohon.com/mon-qua-y-nghia-bat-ngo-tang-me-mua-vu-lan.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Aug 2015 15:35:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Đời Sống Phật Tử]]></category>
		<category><![CDATA[căn hộ]]></category>
		<category><![CDATA[cha mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[công đức]]></category>
		<category><![CDATA[mổ mắt]]></category>
		<category><![CDATA[năng lượng]]></category>
		<category><![CDATA[nguyễn mạnh hùng]]></category>
		<category><![CDATA[thiền trà]]></category>
		<category><![CDATA[tọa thiền]]></category>
		<category><![CDATA[vu lan]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://cungcohon.com/?p=21</guid>
		<description><![CDATA[Thấy tiếng bấm chuông tôi ra mở cửa. Vị khách lạ đứng trước cửa nhìn tôi mắt tròn xoe, ngạc nhiên. Anh ấp úng, mãi mới nói được. Hóa ra anh nhận ra tôi và không nghĩ rằng căn hộ anh gõ cửa chính là nơi tôi ở. Anh tự giới thiệu rằng anh tên]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Thấy tiếng bấm chuông tôi ra mở cửa. Vị khách lạ đứng trước cửa nhìn tôi mắt tròn xoe, ngạc nhiên. Anh ấp úng, mãi mới nói được. Hóa ra anh nhận ra tôi và không nghĩ rằng căn hộ anh gõ cửa chính là nơi tôi ở.</strong></p>
<div id="post_body">
<div>Anh tự giới thiệu rằng anh tên là Thảo, sống ở Canada và về Việt Nam mới được mấy bữa. Anh có hộp thức ăn muốn qua nhờ tôi cho vào lò vi sóng quay nóng cho mẹ anh ăn.
</div>
<div>Anh ngạc nhiên và ấp úng vì không tin vào mình, rằng đang gặp tôi. Anh đọc các bài viết của tôi trên internet, nghe tôi nói chuyện trên youtube. Duyên kỳ ngộ. Anh về Việt Nam với 2 sứ mệnh đặc biệt.<br />
<center><center></p>
<table class="contentimg">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//le_vu_lan.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></center></center></div>
<div>Thì ra anh đưa mẹ từ Nha Trang vào Sài Gòn để khám mắt. Mắt mẹ anh rất mờ và hầu như không nhìn thầy gì nữa. Mọi người khuyên anh đưa mẹ sang Singapore may ra có thể giúp được. Anh nói rằng muốn có món quà lớn tặng mẹ nhân mùa Vu Lan: đôi mắt sáng.
</div>
<div>Hóa ra anh ở căn hộ ngay sát vách nhà tôi. Ở bên Canada, anh đã thường xuyên chăm sóc người con của anh hàng xóm nhà tôi rất tận tình và yêu quý cháu nên gia chủ nhất định mời anh và gia đình đến lưu trú tại đây trong những ngày ở Sài Gòn.
</div>
<div>Về Việt Nam ngắn ngày nhưng anh mang theo rất nhiều thuốc và quà để tặng cho các trại trẻ mồ côi, những mái ấm. Đây má sứ mệnh của anh. Anh rất thích làm chuyện này.
</div>
<div>Chúng tôi ngồi bên nhau và anh kể về những chuyến đi và những niềm vui khi thấy các bé được chăm sóc, được yêu thương. Anh vui khi các bé nhận được quà. Chính niềm vui của các bé là động lực để anh làm thêm nhiều việc thiện hơn. Sứ mệnh của anh thật cao quý.
</div>
<div>Thế là chúng tôi thiền uống trà với nhau. Anh tham gia sinh hoạt tại Vườn Yêu Thương cùng thầy trò chúng tôi. Rồi vận may đã đến: có một bác sỹ nhận mổ mắt cho mẹ anh ngay tại Sài Gòn.
</div>
<div>Rồi mỗi ngày tôi đều hành thiền để truyền năng lượng và hồi hướng công đức cho mẹ anh. Anh chủ nhà và là hàng xóm của tôi theo Thiên chúa giáo cũng thường xuyên vào nhà thờ Ba Chuông cầu nguyện cho mẹ anh.
</div>
<div>Ca mổ thành công bất ngờ. Sức khỏe của mẹ anh tốt lên trên cả tuyệt vời.
</div>
<div>Sáng nay, trước khi bay đi Indonesia tôi qua thăm và tặng anh cuốn sách “Trồng hoa không cho mọc rễ” bởi anh thật sự đang trồng hoa đẹp cho đời. Anh trồng hoa mà không để hoa mọc rễ. Anh vui lắm. Vui vì mắt mẹ anh đã sáng. Anh bảo, không món quà nào quý bằng đôi mắt mang lại cho mẹ. Tìm đâu ra món quà quý hơn tặng mẹ nhân mùa Vu lan.
</div>
<div>Cám ơn anh. Cám ơn người bạn đạo tuyệt vời của tôi. Chiều nay anh và gia đình bay về Vancover. Đất nước Canada chuẩn bị chào đón anh quay lại. Ở bên này, nơi quê hương Việt Nam, các cháu bé vẫn đang vui với những món quà anh mang về. Nhất là mẹ anh, mẹ vui lắm. Bây giờ mẹ đã nhìn thấy đất, trời, mây, hoa. Mẹ nhìn thấy rất rõ hình ảnh và tấm lòng của con trai mình. Khi có mắt rồi, mẹ lại nhìn con bằng trái tim của mẹ.
</div>
<div>Viết tại Jakarta, Indonesia đêm 26/08/2015 (13/7/Ất Mùi)
</div>
<div><strong>Thiện Đức Nguyễn Mạnh Hùng </strong></div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>https://cungcohon.com/mon-qua-y-nghia-bat-ngo-tang-me-mua-vu-lan.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
