<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Cúng Cô Hồn - Rằm Tháng 7 - Xá Tội Vong Nhân - Lễ Cúng Cô Hồn &#187; phật pháp</title>
	<atom:link href="http://cungcohon.com/tag/phat-phap/feed" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://cungcohon.com</link>
	<description>cungcohon.com</description>
	<lastBuildDate>Thu, 27 Aug 2015 16:29:16 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>Lời Phật Dạy : Nguyên nhân đức Phật chế Giới Luật</title>
		<link>http://cungcohon.com/loi-phat-day-nguyen-nhan-duc-phat-che-gioi-luat.html</link>
		<comments>http://cungcohon.com/loi-phat-day-nguyen-nhan-duc-phat-che-gioi-luat.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Aug 2015 15:35:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Lời Phật Dạy]]></category>
		<category><![CDATA[chúng sinh]]></category>
		<category><![CDATA[giác ngộ]]></category>
		<category><![CDATA[giải thoát]]></category>
		<category><![CDATA[giới luật]]></category>
		<category><![CDATA[hành trì]]></category>
		<category><![CDATA[kinh di giáo]]></category>
		<category><![CDATA[phạm hạnh]]></category>
		<category><![CDATA[phật giáo]]></category>
		<category><![CDATA[phật pháp]]></category>
		<category><![CDATA[thành đạo]]></category>
		<category><![CDATA[trí tuệ]]></category>
		<category><![CDATA[tu hành]]></category>
		<category><![CDATA[đạo hạnh]]></category>
		<category><![CDATA[đạo phật]]></category>
		<category><![CDATA[đức phật]]></category>
		<category><![CDATA[đức thế tôn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://cungcohon.com/?p=15</guid>
		<description><![CDATA[“Giới là lộ trình sống thực của chân lý, được kết tinh từ nhân cách phẩm chất đạo đức, nhằm nuôi dưỡng lớn công hạnh tự lợi, lợi tha, một yếu tố tác thành Phật quả. Giới cũng chính là cơ năng nòng cốt để xây dựng trật tự kỷ cương, một con người toàn]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>“Giới là lộ trình sống thực của chân lý, được kết tinh từ nhân cách phẩm chất đạo đức, nhằm nuôi dưỡng lớn công hạnh tự lợi, lợi tha, một yếu tố tác thành Phật quả. Giới cũng chính là cơ năng nòng cốt để xây dựng trật tự kỷ cương, một con người toàn diện trong sáng, nâng cao trí thức, phát triển trí tuệ”.</p>
<div id="post_body">
<div>Đức Thế Tôn đã là bậc Chánh Đẳng Chánh Giác làm bất cứ việc gì cũng cẩn thận chu đáo, không sơ sót dù là một chuyện nhỏ. Trong 12 năm đầu khi giáo đoàn thành lập chúng tăng hầu hết phần đông là căn cơ trình độ giáo pháp cao siêu là những bậc thánh A- la- hán, thành phần tu tập đoạn dứt lậu hoặc. Những vị căn cơ còn thấp kém chỉ nghe đức Thế Tôn khai thị vài lần liền chứng ngộ. Vì thế nếp sống của chư Tăng thuở ấy hoàn toàn thanh tịnh. Tuy đức Thế Tôn chưa chế Giới luật nhưng Giới vẫn có, chỉ giới hạn được trình bày dưới dạng những hình thức đơn giản tổng quát về mặt hộ trì các căn.</div>
<div></div>
<div>Thế Tôn dạy: “Tỳ kheo khi mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, lưỡi nếm vị, mũi ngửi hương, thân xúc chạm, ý duyên pháp, vị ấy không nắm giữ tướng chung, cũng không nắm giữ tướng riêng. Những nguyên nhân gì khiến cho các căn không được duyên theo, không bị sinh tâm tham ái, ưu bi và các bất thiện pháp khởi lên, nếu có khởi lên Tỳ kheo liền chế ngự nguyên nhân ấy sống thực hành hộ trì các căn”.
</div>
<div>Đức Thế Tôn thực hành qua giai đoạn thực hành Trung Đạo Đế, hành Bát chánh đạo dưới hình thức, Tỳ kheo nên giữ Chánh kiến, Chánh tư duy, Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng, Chánh tinh tấn, Chánh niệm, Chánh định. Qua sự trình bày như trên chúng ta thấy Giới luật tuy có mà chưa rõ ràng.<br />
<center></p>
<table class="contentimg">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//duc-Phat-132.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></center></div>
<div>Trong Ngũ Phần Luật quyển 1, Ngài Xá Lợi Phất trình thưa Phật: “Bạch đức Thế Tôn làm sao để Chánh Pháp của đức Như Lai, sau khi Như Lai diệt độ rồi Chánh Pháp ấy được tồn tại lâu dài”.
</div>
<div>Thế Tôn dạy: “Đức Phật nào mà có nói giới nói pháp thì chúng đệ tử nhờ đó để tu hành, làm cho Chánh Pháp được cửu trụ lâu dài”.
</div>
<div>Ngài Xá Lợi Phất thưa: “Bạch Thế Tôn tại sao con không thấy Thế Tôn chế giới mà chỉ nói Pháp?”
</div>
<div>Đức Phật nói: “Này Tôn giả, ta biết thời phải làm gì, nay chưa đến thời ta chưa chế giới. Khi nào trong Tăng chúng có việc vì danh lợi, vì hữu lậu xảy ra thì Như Lai mới chế giới”.</div>
<div>
Ngài còn dạy rằng : “Nếu Ta chế Giới trước khi vi phạm, thì người đời sẽ phỉ báng ta. Họ sẽ bảo rằng tôi không có gây tội, sao lại cưỡng chế ra Giới luật. Đây không phải là nhất thiết trí. Như thế là Như Lai không có tâm từ bi, không lợi lạc, không bảo bọc chúng sanh. Như người không có con lại nói rằng sẽ sanh con vào giờ ấy. Chuyện ấy không thể tin, vì không chân thật. Nếu là sự thấy đứa con người ta mới tin được, cũng thế hữu lậu chưa sanh, tội chưa làm, trời người chưa thấy làm sao chế Giới được. Cho nên cần phải thấy rõ phạm tội, rồi sau đức Thế Tôn mới chế Giới, đây là đúng thời. Này Xá Lợi Phất như y sĩ biết là nguyên nhân tật bịnh và biết thuốc nào ngọt để trị bịnh ấy”.
</div>
<div>Từ đó, dần dần về sau trong Giáo đoàn Tăng sinh các hữu lậu với mục đích tâm họ không chân chánh. Do đó tăng đoàn đã xảy ra nhiều trường hợp nhiều Tỳ kheo thiếu kỷ cương nề nếp, đời sống buông lung phóng túng, vi phạm tịnh hạnh … khiến cho Giáo đoàn của Phật bị mang tiếng xấu lây, lại có nhiều ý kiến mâu thuẫn. Để giải quyết những vấn đề đó, Thế Tôn bắt đầu chế Giới để đối trị những lỗi lầm đã xảy ra, ngăn ngừa hành vi bất thiện pháp sắp vi phạm hay đã phạm thì phải sám hối, đồng thời duy trì uy tín của Tăng đoàn.
</div>
<div>Giới luật được đức Thế Tôn chế vào khoảng năm thứ 13 sau khi đức Phật thành đạo, nhưng tùy phạm tùy kiết, những Giới không nhất định phải chế Giới từ 3 &#8211; 4 lần mới thành một Giới. Đây là một trường hợp điển hình nói lên tính linh động và tầm mở rộng của Giới Luật. Trường hợp khác điển hình giới dâm, phải trải qua ba giai đoạn mới thành:
</div>
<div>- Giai đọan thứ nhất : Tôn Giả Tu Đề Na con trai của thôn trưởng Ca Lan Đa, do sự yêu cầu của người mẹ phải để lại đứa con trai để nối dõi tông đường, nên Tôn giả đã hành dâm với người vợ cũ. Sau sự việc xảy ra Tôn Giả bị lương tâm cắn rứt, cảm thấy hổ thẹn với những Tỳ kheo thanh tịnh nên thú nhận tội với chư  Tăng, chư Tăng bạch Phật, Phật quở trách rồi chế giới: “Tỳ kheo ấy là kẻ Ba La Di không được ở chung”.
</div>
<div>- Giai đoạn thứ hai : Một Tỳ kheo chán nản đời sống phạm hạnh, về nhà hành dâm với vợ cũ. Vì trong Giới Phật chế không cho trường hợp chán nản đời sống phạm hạnh. Do đó, Thế Tôn chế thêm “Tỳ kheo nào đã trì học xứ và chấp nhận đời sống của Tỳ kheo, chưa hoàn giới sút kém nhưng không phát lồ, hành dâm dục Tỳ kheo ấy là kẻ Ba La Di không được sống chung”.
</div>
<div>- Giai đoạn thứ ba : Một Tỳ kheo sống trong rừng, bị thiên ma nhiễu loạn, nên đã hành dâm với con vượn cái. Nghĩ rằng Giới luật đức Thế Tôn dạy không có trường hợp cùng với loài súc sanh, thêm lần nữa Đức Thế Tôn bổ túc thêm Giới trên cho đầy đủ “Tỳ kheo nào đã thọ trì học xứ và chấp nhận đời sống của Tỳ kheo chưa hoàn giới, giới sút kém những không phát lồ mà hành pháp dâm dục, cho đến cùng với loài súc sanh, Tỳ kheo ấy là kẻ Ba La Di không được sống chung”.
</div>
<div>Đức Thế Tôn thị hiện trên cõi đời vị mục đích giải thoát chúng sanh ra khỏi dòng sanh tử, nên Giới luật của Ngài không có tính cách cưỡng chế, bó buộc mà hoàn toàn vì an lạc của chúng đệ tử. Chính nhờ những Giới pháp đó mà Đức Thế Tôn đã tu hành đạt thành Chánh giác và đem sự sáng suốt truyền lại cho chúng sanh coi như Giới thân Huệ mạng của chính mình. Bởi thế trước khi nhập Niết Bàn, đức Thế Tôn đã ân cần Di giáo: “Sau khi ta diệt độ, các ngươi phải tôn trọng giữ gìn Ba-la-đề-mộc-xoa, như người nghèo gặp được của báu, như qua sông đặng ghe, như người bệnh gặp thầy thuốc v.v… phải biết pháp này là Thầy của các ngươi, dù ta có trụ thế cũng không ngoài pháp ấy”. Tinh thần của đức Phật chế giới nhìn trên bề mặt là ý của đại chúng trong Tăng đoàn, Đức Phật chỉ là người chủ trì hoặc là người chứng minh trong quá trình chế giới. Giới là phương thuốc phòng ngừa sự hư đốn của đại chúng. Đức Phật là vị thầy thuốc chữa bệnh cho chúng sanh, nếu người không bệnh mà ra toa bốc thuốc thì người ấy sẽ phản kháng, họ sẽ nhất định không chịu, còn người mắc bệnh nếu được trị liệu họ sẽ cảm kích vô cùng, đây là tâm lý thông thường của mọi chúng sanh.
</div>
<div>Như chúng ta nhận xét qua lời giải trong các kinh đức Thế Tôn giảng dạy xong lại nói rằng: “Tất cả pháp ta nói ra chỉ là phương tiện khi tu hành xong hãy buông bỏ”. Còn đang thời tu hành dù hành giả tu pháp nào đi nữa phải lấy Giới luật làm đầu để giữ gìn phạm hạnh. Nếu hành giả đang thời hành đạo Giới thể đã mất, thời Giới thân Huệ mạng cũng không còn.</div>
<div></div>
<p><strong>Thích Nữ Tâm Thư</strong></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://cungcohon.com/loi-phat-day-nguyen-nhan-duc-phat-che-gioi-luat.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Lời Phật dạy về công ơn sinh thành của cha mẹ</title>
		<link>http://cungcohon.com/loi-phat-day-ve-cong-on-sinh-thanh-cua-cha-me.html</link>
		<comments>http://cungcohon.com/loi-phat-day-ve-cong-on-sinh-thanh-cua-cha-me.html#comments</comments>
		<pubDate>Thu, 27 Aug 2015 15:35:07 +0000</pubDate>
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
				<category><![CDATA[Lời Phật Dạy]]></category>
		<category><![CDATA[báo hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[bất hiếu]]></category>
		<category><![CDATA[cha mẹ]]></category>
		<category><![CDATA[công ơn]]></category>
		<category><![CDATA[kinh A Hàm]]></category>
		<category><![CDATA[kinh Báo Ân]]></category>
		<category><![CDATA[kinh Hiếu Tử]]></category>
		<category><![CDATA[kinh Tâm Địa Quán]]></category>
		<category><![CDATA[kinh Trường Bộ]]></category>
		<category><![CDATA[kinh Vu Lan Bồn]]></category>
		<category><![CDATA[lời phật dạy]]></category>
		<category><![CDATA[ngũ giới]]></category>
		<category><![CDATA[như lai]]></category>
		<category><![CDATA[phật giáo]]></category>
		<category><![CDATA[phật pháp]]></category>
		<category><![CDATA[tam Quy]]></category>
		<category><![CDATA[tu học]]></category>
		<category><![CDATA[vu lan]]></category>
		<category><![CDATA[đức phật]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://cungcohon.com/?p=10</guid>
		<description><![CDATA[Trong hệ thống giáo điển Phật đà, cả Nam truyền và Bắc truyền đều có những bài kinh, đoạn kinh nói về công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ rất là cảm động. Cũng như có những trang kinh đức Phật chỉ dạy phương pháp báo đáp ân đức sâu dày đối với]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>Trong hệ thống giáo điển Phật đà, cả Nam truyền và Bắc truyền đều có những bài kinh, đoạn kinh nói về công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ rất là cảm động.</p>
<div id="post_body">
<div>Cũng như có những trang kinh đức Phật chỉ dạy phương pháp báo đáp ân đức sâu dày đối với song thân một cách thiết thực nhất. Có nghĩa là đức Phật đã chỉ bày cách báo ân chơn chánh, hợp đạo lý, có lợi ích trong hiện đời và mai sau.</div>
<div></div>
<div>Hay nói rõ hơn, đức Phật đã đưa ra tiêu chuẩn đối với một người con được gọi là hiếu đạo thì phải hội đủ cả hai mặt sự và lý. Sự là hình thức báo đáp bên ngoài, là lo lắng, chăm nom phụng dưỡng cha mẹ khỏi mọi điều thiếu thốn về vật chất; luôn tôn trọng kính lễ cha mẹ và không được làm cho cha mẹ phiền lòng. Lý là chăm lo đời sống tâm linh cho cha mẹ. Hướng cha mẹ phát khởi thiện tâm, gieo tạo phước lành, tu theo chánh đạo; là làm sao cho cha mẹ hiểu rõ đường lành, tin sâu nhơn quả, thoát ngoài vòng mê tín, ra khỏi luân hồi nghiệp báo, đạt được an lạc giải thoát trong hiện tại và tương lai.</div>
<div></div>
<div>Nói cách khác, một đời sống hiền thiện chính là hiếu hạnh, là phát tâm báo ân. Còn như làm điều tà ác, không tu dưỡng đạo đức là bất hiếu.</div>
<div></div>
<div>Theo quan điểm của Phật giáo, thiện là không sát sinh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không nói hai lưỡi, không nói lời độc ác, không nói lời phù phiếm, không tham, không sân, không si, có chánh kiến. Ngược lại là bất thiện. Mà tham, sân, si chính là gốc rễ của bất thiện.</div>
<div></div>
<div>Cho nên người tu học Phật pháp phải thấy rõ điều này để biết cách áp dụng lời Phật dạy vào đời sống sinh hoạt của chính mình, để mỗi ngày bớt tham, sân, si, thăng tiến trên đường đạo. Được như vậy mới thật sự là người con hiếu đạo.</div>
<div><center></p>
<table class="contentimg">
<tbody>
<tr>
<td><img src="/images/post/2015/08/27/16//cong-on-cha-me.jpg" alt="" /></td>
</tr>
<tr>
<td></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p></center></div>
<div>Trong đạo Phật, vấn đề hiếu đạo được đề cập trong nhiều trong Kinh tạng Pali của Phật giáo Nguyên Thủy và Hán tạng của hệ phái Bắc tông như: kinh Trường Bộ, kinh A Hàm, kinh Báo Ân, kinh Vu Lan Bồn, kinh Hiếu Tử, kinh Tâm Địa Quán…</div>
<div></div>
<div>Ở đây, chúng tôi sưu tập lại một số ít trong rất nhiều pháp thoại đức Phật thuyết về công ơn cha mẹ và cách thức đáp đền của con cái đối với cha mẹ hầu chia sẻ cùng các bạn.</div>
<div></div>
<div>Phật dạy:</div>
<div></div>
<div><strong>“Cùng tột điều thiện không gì hơn hiếu</strong></div>
<div><strong>Cùng tột điều ác không gì hơn bất hiếu”.</strong></div>
<div><strong>(Kinh Nhẫn Nhục)</strong></div>
<div></div>
<div>“Từ vô lượng kiếp đến nay, chúng sinh lang thang trong nẻo luân hồi, bỏ thân này nhận thân khác, sinh đi sinh lại bao lần, sữa mẹ mà chúng ta đã uống còn nhiều hơn nước trong bốn biển”.</div>
<div>(Kinh Tương Ưng)</div>
<div></div>
<div>“Này các tỳ kheo! Có hai người mà các thầy không thể nào đền ơn cho hết được, đó là cha và mẹ. Nếu có kẻ vai trái cõng cha, vai phải cõng mẹ, đi xa ngàn dặm, cung phụng đủ mọi thức ăn, đồ mặc, chăn nệm và thuốc thang, thậm chí cha mẹ có tiểu tiện, đại tiện trên vai đi nữa, cũng chưa trả được ân sâu cha mẹ. Các thầy phải biết, ân cha mẹ nặng lắm, bồng bế nuôi nấng, dưỡng dục đúng lúc, làm cho ta trưởng thành. Vì thế, mà biết ân đó khó trả. Do vậy, người con hiếu thảo muốn báo đáp công ơn cha mẹ đúng chánh pháp cần phải thực hành những việc sau đây:</div>
<div></div>
<div>- Nếu cha mẹ chưa có niềm tin, phải khuyết khích cha mẹ phát tâm tin tưởng tam bảo.</div>
<div>- Nếu cha mẹ xan tham, phải khuyết khích cha mẹ phát tâm bố thí.</div>
<div>- Nếu cha mẹ theo điều ác, phải khuyết khích cha mẹ hướng về đường thiện.</div>
<div>- Nếu cha mẹ theo tà kiến, phải khuyết khích cha mẹ trở về với chánh kiến.</div>
<div></div>
<div>Làm được như vậy là trả ơn cha mẹ đúng với chánh pháp, khiến cha mẹ không những được an vui trong hiện tại, mà còn gieo phước lành trong tương lai”.</div>
<div>(Kinh Tăng Nhất A Hàm)</div>
<div></div>
<div><strong>“Cung kính và vâng lời cha mẹ.</strong></div>
<div><strong>- Phụng dưỡng khi cha mẹ già yếu.</strong></div>
<div><strong>- Giữ gìn thanh danh truyền thống gia đình.</strong></div>
<div><strong>- Bảo vệ tài sản cha mẹ để lại.</strong></div>
<div><strong>- Lo tang lễ chu đáo khi cha mẹ qua đời”.</strong></div>
<div><strong>(Kinh Trường Bộ)</strong></div>
<div></div>
<div>“Vô thỉ là luân hồi. Này các tỳ kheo, không dễ gì tìm được một chúng sanh trong một thời gian dài này lại không một lần nào làm mẹ, làm cha”.</div>
<div>(Kinh Tương Ưng)</div>
<div></div>
<div>“Tất cả người nam là cha ta , tất cả người nữ là mẹ ta . Bao nhiêu đời kiếp ta từ đó mà sanh ra , nên chúng sanh trong sáu đường là cha mẹ của ta cả” .</div>
<div>(Kinh Phạm Võng)</div>
<div></div>
<div>“ Này các Thầy Tỳ Kheo! Nếu người nào biết ơn và đền ơn cho dù ở cách xa Ta ngàn dặm , nhưng ta vẫn xem người đó như đứng hầu gần bên Ta . Còn nếu như người nào không biết ơn và đền ơn , cho dù người đó có đứng hầu gần bên Ta nhưng Ta vẫn xem họ cách xa ngàn dặm”.</div>
<div>(Kinh Tăng Nhất A Hàm)</div>
<div></div>
<div>“ Nếu có người muốn được vua Phạm Thiên ở trong nhà , hãy hiếu dưỡng cha mẹ , vua Phạm Thiên đã có ở trong nhà . Muốn có Đế Thích ở trong nhà , hãy hiếu dưỡng cha mẹ , Đế Thích sẵn ở trong nhà . Muốn được tất cả thiên thần ở trong nhà , chỉ cúng dường cha mẹ , tất cả thiên thần đều ở trong nhà . Cho đến muốn cúng dường Thánh Hiền và Phật , chỉ cúng dường cha mẹ , các vị Thánh Hiền và Phật đều ở trong nhà”.</div>
<div>(Kinh Tạp Bảo Tạng)</div>
<div></div>
<div>“Phật hỏi các Thầy Sa môn: Con nuôi cha mẹ, lấy cam lồ trăm vị làm thức ăn, dùng thiên nhạc làm vui tai, sắm y phục hảo hạng mặc nơi thân, vai cõng cha mẹ đi khắp bốn phương, suốt đời phụng dưỡng như vậy, đáng gọi là hiếu chăng?
</div>
<div>Các Thầy Sa môn thưa: Người này là đại hiếu.
</div>
<div>Phật dạy: Chưa gọi là hiếu.
</div>
<div>Phật bảo các Thầy Sa-môn : Xem người thế gian không có hiếu thảo, chỉ thế này mới gọi là hiếu: Hãy khuyên cha mẹ bỏ ác làm lành, thọ tam Quy giữ ngũ Giới. Dù cha mẹ sớm mai thọ trì quy giới , chiều về cõi chết , đối với ơn nặng cha mẹ nuôi dưỡng , cũng gọi tạm đền”.<br />
(Kinh Hiếu Tử)</div>
<div></div>
<div>Mẹ hiền còn sống là mặt trời giữa trưa chói sáng</div>
<div>Mẹ hiền khuất bóng là mặt trời đã lặn</div>
<div>Mẹ hiền còn sống là mặt trăng sáng tỏ</div>
<div>
<div>Mẹ hiền khuất rồi là đêm tối âm u.</div>
<div>(Kinh Tâm Địa Quán)</div>
</div>
<div></div>
<div>Vui thay hiếu kính Mẹ</div>
<div>Vui thay hiếu kính Cha</div>
<div>Vui thay kính Sa môn</div>
<div>Kính bậc Thánh vui thay.</div>
<div>(Kinh Pháp Cú)</div>
<div></div>
<div>“Có hai hạng người , này các Tỳ kheo, ta nói không thể trả ơn được. Thế nào là hai. Là mẹ và cha. Nếu một bên vai cõng cha , một bên vai cõng mẹ, làm vậy cho đến trăm tuổi, nếu đấm bóp, thoa nước tắm rửa , thoa gội , và dầu tại đấy có vãi tiểu tiện , đại tiện như thế , này các Tỳ Kheo cũng chưa làm đủ hay trả ơn đủ mẹ và cha. Vì cớ sao? Vì rằng, này các Tỳ kheo, cha mẹ đã làm nhiều cho con cái , nuôi nấng , nuôi dưỡng con khôn lớn, giới thiệu con vào đời”.<br />
(Kinh Tăng Chi I)</div>
<div></div>
<div>“ Làm con đối với cha mẹ đem chút lễ mọn cúng dường thì được phước vô lượng , trái lại làm ít điều bất thiện đối với cha mẹ tội cũng vô lượng”.</div>
<div>(Kinh Tạp Bảo Tạng)</div>
<div></div>
<div>“ Thế Tôn lấy một ít đất để trên đầu ngón tay rồi hỏi các Thầy Tỳ kheo, đất trên đầu ngón tay ta nhiều hay đất trên quả địa cầu này nhiều?
</div>
<div>Bạch Đức Thế Tôn! Đất trên đầu ngón tay Như Lai so với đất trên quả địa cầu thì quá ít.
</div>
<div>Cũng vậy, này các Tỳ kheo, những chúng sanh hiếu kính với cha mẹ thì quá ít , như đất trên đầu ngón tay của ta, còn những chúng sinh không hiếu kính với cha mẹ lại quá nhiều như đất trên địa cầu”.</div>
<div>(Kinh Tương Ưng)</div>
<div></div>
<div>“ Những đứa con bất hiếu , sau khi chết bị đọa vào địa ngục A tỳ , lửa dữ thiêu đốt , ăn hoàn sắt nóng , uống nước đồng sôi , gươm đao đâm chém …. ngày đêm chết sống muôn lần , đến trăm ngàn kiếp không ngừng một giây , sự hình phạt tại A tỳ ngục , rất nặng nề ngỗ nghịch song thân”.</div>
<div>(Kinh Báo Hiếu)</div>
<div></div>
<div>“ Ta trong nhiều kiếp quá khứ , nhờ từ tâm hiếu thuận , cúng dường cha mẹ , do công đức đó , nên sinh lên các từng trời thời làm Thiên đế , xuống nhân gian thì làm Thánh Vương”.</div>
<div>(Kinh Hiền Ngu)</div>
<div></div>
<div>“ Thuở Phật còn tại thế có một vị chư Thiên đến hỏi : “ Bạch Đức Thế Tôn , làm sao để có được vận may ?”
</div>
<div>Phật đáp :</div>
<div>“ Phụng dưỡng cha và mẹ là vận may tối thượng”.<br />
(Kinh Hạnh Phúc)</div>
<div></div>
<div>“ Ta trải qua nhiều kiếp tu hành thành đạo là nhờ công ơn của cha mẹ nuôi dưỡng”.</div>
<div>(Kinh Phân biệt)</div>
<div></div>
<div>“ Thờ trời đất quỷ thần không bằng có hiếu với cha mẹ , vì cha mẹ là hai vị thần minh cao nhất trong các thần minh”.</div>
<div>(Kinh Tứ Thập Nhị Chương)</div>
<div></div>
<div>“ Hiếu hạnh đứng đầu trăm hạnh tốt . Hiếu cảm đến trời thì mưa hòa gió thuận , hiếu cảm đến đất thì muôn vật hóa sinh , hiếu cảm đến người thì mọi phúc tăng trưởng”.</div>
<div>(Khế kinh)</div>
<div></div>
<div>“Ơn cha lành như núi Thái , nghĩa mẹ hiền sâu hơn biển cả . Nếu ta ở trong đời một kiếp , nói công ơn cha mẹ không thể hết” .</div>
<div>“Cha mẹ tại tiền như Phật tại thế , gặp thời không có Phật , khéo thờ cha mẹ tức là thờ Phật vậy”.\</div>
<div>(Kinh Tâm Địa Quán)</div>
<div></div>
<div>“Cha mẹ là Phạm Thiên</div>
<div>Bậc đạo sư đời trước</div>
<div>Xứng đáng được cúng dường</div>
<div>Vì thương đến cháu con</div>
<div>Do vậy bậc hiền trí</div>
<div>Đảnh lễ và tôn trọng</div>
<div>Dâng thức ăn nước uống</div>
<div>Vải mặc và giường nằm</div>
<div>Thoa bóp cùng tắm rửa</div>
<div>Với sở hành như vậy</div>
<div>Đời này người hiền khen</div>
<div>Đời sau hưởng Thiên lạc”.</div>
<div>(Kinh Hạnh Phúc)</div>
<div></div>
<div>“Thế Tôn lại bảo A Nan</div>
<div>Ơn cha nghĩa mẹ mười phần phải tin</div>
<div>Điều thứ nhất giữ gìn thai giáo</div>
<div>Mười tháng trường chu đáo mọi bề</div>
<div>Thứ hai sanh đẻ gớm ghê</div>
<div>Chịu đau chịu khổ mỏi mê trăm phần</div>
<div>Điều thứ ba thâm ân nuôi dưỡng</div>
<div>Cực đến đâu, bền vững chẳng lay</div>
<div>Thứ tư ăn đắng uống cay</div>
<div>Để dành bùi ngọt đủ đầy cho con</div>
<div>Điều thứ năm lại còn khi ngủ</div>
<div>Ướt mẹ nằm khô ráo phần con</div>
<div>Thứ sáu sú nước nhai cơm</div>
<div>Miễn con no ấm chẳng nhờm chẳng ghê</div>
<div>Điều thứ bảy không chê ô uế</div>
<div>Giặt đồ dơ của trẻ không phiền</div>
<div>Thứ tám chẳng nở chia riêng</div>
<div>Nếu con đi vắng cha phiền mẹ lo</div>
<div>Điều thứ chín miễn con sung sướng</div>
<div>Dầu phải mang nghiệp chướng cũng cam</div>
<div>Tính sao có lợi thì làm</div>
<div>Chẳng màng tội lỗi bị giam bị cầm</div>
<div>Điều thứ mười chẳng ham trao chuốt</div>
<div>Dành cho con các cuộc thanh nhàn</div>
<div>Thương con như ngọc như vàng</div>
<div>Ơn cha nghĩa mẹ sánh bằng Thái sơn”.</div>
<div>(Kinh Báo Ân)</div>
<div></div>
<div>“ Này các Tỳ Kheo , sữa mẹ mà các Thầy thọ nhận nơi người mẹ từ vô lượng kiếp đến nay còn nhiều hơn nước của đại dương . Quý Thầy nên biết sữa của người mẹ là những giọt máu kết tinh thành những dòng sữa ngọt truyền đạt qua cho con , mỗi ngày đứa con bụ bẫm lớn lên đã rút tỉa tàn phá thân hình của người mẹ khô gầy héo mòn , chết sớm cũng vì con”. (Kinh Tương Ưng)</div>
<div></div>
<div>“Người con nào giàu có mà không biết hiếu thảo phụng dưỡng cha mẹ đó là cửa ngõ đưa đến bại vong”. (Kinh Đại Vân)</div>
<div></div>
<div>“Người nào muốn báo ơn nghĩa to lớn cả cha mẹ , không có cách nào hơn là phát tâm Bồ đề cầu giác ngộ , rồi tìm cách hướng dẫn người thân của mình và chúng sanh đồng phát tâm Bồ đề , đó là cách báo ân rốt ráo”. (Kinh Phương Tiện Phật Báo Ân)</div>
<div></div>
<div>“ Người con chí hiếu dù có gặp đại nạn như tai trời , ách nước , địa chấn…. sẽ thoát hiểm một cách an toàn. Nếu giàu thì được hưởng trọn vẹn gia tài không bị nghịch cảnh, chướng duyên , nội nghịch ngoại thù , luật vua phép nước , trộm cướp mất mùa… Nếu nghèo thì đời sống trong sạch thanh nhàn, trời người yêu thương, danh thơm xông khắp , không bị cảnh nợ nần khổ sở , ít bịnh tật , được tăng tuổi thọ… Sau khi chết đuợc sanh Thiên”. (Kinh Hạnh Phúc)</div>
<div></div>
<div>“Giữa các loài hai chân</div>
<div>Chánh giác là tối thắng</div>
<div>Trong các loài con cái</div>
<div>Hiếu thuận là tối thắng”.</div>
<div>(Kinh Tăng Chi I)</div>
<div></div>
<div>Như bài viết: “Lời Phật dạy về công ơn cha mẹ“, chúng ta đã thấy đức Phật nói thật cụ thể, rõ ràng về ơn cha nghĩa mẹ và những phương cách báo hiếu thông thường mà ai cũng có thể làm được.</div>
<div></div>
<div>Rất mong rằng tất cả chúng ta đều ghi lòng tạc dạ, luôn nhớ nghĩ đến ân nghĩa sinh thành sâu dày thâm trọng của cha mẹ để tìm cách đáp đền trong muôn một.
</div>
<div><strong>Tâm Chơn</strong></div>
</div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://cungcohon.com/loi-phat-day-ve-cong-on-sinh-thanh-cua-cha-me.html/feed</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>
